Last updated Thu 21 Jun 2007 Member since August 2006
......
Nguyên văn:
P1
Cách đây 3 năm,tròn 18t,tớ bước chân vào ĐH.Đó là 1 trường ĐH danh giá ở đất HN này,dành cho các thí sinh ĐH có nguyện vọng 3 và điểm thi ĐH thấp xin vào.
Bố tớ là 1 đại gia,nên ko hề run tay khi xuất tiền mua cho tớ 1 cái xe đẹp,nhầm, xe đạp,làm phương tiện đi học.
Có xe đẹp,tớ nghĩ ngay đến việc kiếm cho mình 1 e người yêu xinh như nhộng
Ngày ngày online ở 1 hàng net xa trung tâm,tận Lĩnh Nam,cuối cùng tớ cũng làm quen đc 1 cô gái rất đẹp,với số đo vòng 1 quá tuyệt.
Cô ấy là 1 cô gái xinh xắn,có học thức,bỏ học từ năm lớp 1,sinh ra ở khu dân trí cao Ngõ chợ khâm thiên.Cô ấy làm cho cửa hàng áo cưới David Minh Đức ở Yết Kiêu.Nói chung là cô ấy danh giá đi.
Lần đầu tiên chúng tớ hẹn hò.tớ hẹn cô ấy ở 1 quán cafe rock rap gì đó trên đường Lò Đúc.
Hôm đấy là sau Tết,mới 18t nên tớ vẫn đc mừng tuổi và có ít tiền uống nước.Mang theo cái Motorola V60 của ông già nữa,tóc thì nhuộm trắng như mấy thằng trẻ con đú bẩn bây giờ.tớ hăm hở quất ôm đến điểm hẹn.
Còn nàng mặc 1 bộ áo hở ngực rất chuẩn.
tớ mê nàng luôn nhưng vì bản tính nhút nhát nên ko dám làm j quá đà.Sau khi uống nước xong tớ gọi 1 cái taxi đưa nàng về.Con đại gia mà,sao phải nghĩ(nhưng lần đầu đi taxi,run thế!Nói thật là tớ ko quen mấy thứ sành điệu như taxi này lắm)Nàng có vẻ thích tớ.
Sau hôm đấy,tiền mừng tuổi tiêu gần hết,đt thì bị ông già thu.Nên tớ cũng ko liên lạc với nàng nữa.Sau 1 tuần như thế nàng ko chịu đc và viết cho tớ 1 email tỏ tình,nói với tớ rằng nàng ko thể sống thiếu tớ.
Tất nhiên tớ ko bỏ lỡ cơ hội này.Và hẹn gặp nàng 1 lần nữa.Lần này tớ đi xe đạp,ko còn đt nên mượn tạm con Nokia8250 đã hỏng của thằng bạn,thỉnh thoảng rút ra bấm bấm,gật gật đầu.
Tại quán cafe,tớ đã ôm nàng.Chúng tớ cười đùa rất vui.Bất chợt nàng hỏi tớ đi gì đến đây.tớ nói đi xe đạp,nàng ko tin.Cho là tớ vui tính,và nàng cười rất vui vẻ , càng thêm yêu tớ.
Khi ra về,sau khi dắt xe của nàng ,tớ tiến lại gần cái xe đạp thân yêu của mình,lôi ra.
Nàng vô cùng ngạc nhiên " Anh đi xe đẹp thật à???"
" Ừhhh!" tớ cười trả lời rõ to rồi nhảy lên xe đẹp phóng về nhà,còn mặt nàng hình như ngắn cũn lại 1 nửa.
Cái xe đạp,dù nó có dát vàng,thì cũng là cái xe đạp.Và tình yêu của nàng với tớ cũng biến mất luôn từ hôm đó.tớ hơi shock,nhưng ko sao,điều đó làm tớ mạnh mẽ hơn.
Gạt nước mắt sau cuộc tình thất bại,tớ tháo biển số xe đạp ra rồi đi đua.Thật ko may,đang đạp xe hộc cứt đuổi theo đoàn đua thì tuột xích.Chán nản và tuyệt vọng,tớ đem con xe đẹp trả cho ông già.đòi ông ấy đổi xe đạp điện.Nhưng bố tớ ko đồng ý vì lúc đấy giá điện rất cao.
Ông ấy hứa sẽ mua cho tớ oto nếu tớ có kết quả tốt tại trường ĐH đang học.
Sau bao cố gắng đèn sách,cuối cùng thì tớ cũng có kết quả tốt: tớ đúp năm cuối,còn xe của ông già đang đi thì tớ đem bán.
Đời tớ mờ từ đó...
P2
Các cậu đã nghe thấy loại "điện thoại đi mưa" chưa???
Tớ đã từng sở hữu 1 cái như vậy đấy.
1 lần thua bạc trắng tay,tớ phải mượn thằng bạn cái đt , đó là cái điện thoại của bố nó dùng hồi chiến tranh.
chiếc điện thoại nhỏ nhắn,xinh xắn,to gấp 2 lần cái đt O2,thế nên tớ còn gọi nó là O3.
Cái đt này là máy gập,nhưng do cáp nối bị hỏng nên cứ gập vào là tắt máy,vì thế lúc nào tớ cũng phải mở nó ra,kể cả lúc đút vào túi quần,1 phần nằm trong túi,1 phần nằm bên ngoài.Nó làm tớ đi lại,ngồi đứng rất khó khăn.Nhưng ko hề gì,vẫn phải dùng thôi.
Có điện thoại rồi tớ đi lùng khắp các cửa hiệu đồ cổ để mua sạc cho nó.Cuối cùng tớ cũng tìm đc cái sạc cho cục cưng này.Cái sạc giá 50nghìn,đắt gấp đôi điện thoại.Bạn bè tớ ai biết tin này cũng cho rằng tớ "chơi".Chơi quá đi chứ!Con "đại ra" mà lại.
Mặc dù chiếc smartphone này hiện đại là thế nhưng pin của nó rất khỏe,tớ sạc pin 2 ngày 2 đêm,mà chỉ cần đọc 1 cái tin nhắn là hết sạch pin.Chỉ vì sự hiện đại này mà đi đâu tớ cũng phải vác theo cái sạc,tiện dụng vô cùng.
Nói tóm lại tớ yêu cái đt này lắm,nhờ nó mà việc chinh phục 1 cô gái đẹp nào đó có vẻ dễ dàng hơn.
Năm đó tớ thi ĐH.tớ đỗ thủ khoa ĐH Hàng Hải tại Hà Nội.Tớ theo học 1 khoa danh giá nhất,đó là khoa " Cướp biển "
Có dế sành điệu và đỗ ĐH,tớ đòi bố tớ mua cho 1 cái xe ga đời mới nhất.Ông già ok luôn,rồi dẫn tớ ra Bà Triệu mua ngay cho 1 cái xe SH.Nhưng điều đáng nói nhất là cái xe này có sạc kèm theo.Ko cần xăng dầu gì hết,xe máy điện mà!Mốt của các ông,các cụ già thời điểm đấy đó nha!
Đt có sạc,xe máy cũng có sạc.tớ tự cho là mình sành điệu.Sau khi vượt mấy cái đèn đỏ ngoài đường.tớ ra Kim Liên mua 1 cây quần áo hiệu D and J và qua chợ Hôm mua 1 cái nồi cơm điện.Sau đó phóng vèo qua New dự SN 1 cô gái đẹp mà tớ rất thích.
Tặng cô gái nồi cơm điện rồi,thấy cô gái có vẻ yêu tớ ,tớ hạnh phúc lắm.
Sau đó,tớ xin cô ấy 1 viên thuốc lắc,cắn và phê lòi kèn ra.
Vì quá phê pha tớ ko làm chủ đc mình,đi loanh quanh các bàn xin kẹo cao su và xoa đầu bọn nó hô:"Bay lên nào!Bay lên nào " cho dù chẳng quen biết gì cả.
Vì đầu trọc và khá to cao nên tớ ko bị ai đánh cả,đó cũng là 1 may mắn lớn của tớ.
Sau buổi tiệc,tớ đưa nàng về nhà mình.Mở 1 đĩa nhạc mới đc thằng bạn thân tặng,toàn những bài lãng mạn,tớ và nàng lao vào nhau,cởi đồ ra và bắt đầu với tư thế 69-96.
Đúng lúc đó,trong loa bỗng hét lên:"Sư phụ,sư phụ"!
Hóa ra thằng bạn chơi ác tớ,nó chen ngang vào cái đĩa bài "Tây du ký remix"nhạc dance.
Tớ lãnh đủ,bị nguyên cả 1 vết cắn của nàng vào chỗ hiểm sâu 3 tấc.
Quá đau đớn,tớ đẩy nàng ra và bật TV lên xem,còn nàng chạy vào toilet
Thấy TV đang chiếu thần tượng Paris Hilton mà tớ rất thích,tớ chạy ra TV hôn liên tục vào TV,như kiểu đang hôn Paris ngoài đời vậy.
Đúng lúc đó,TV chuyển sang quảng cáo thức ăn gia súc,Paris biến mất,thay vào đó là 1 đàn heo đang ăn cám.Nàng bước vào phòng,thấy tớ đang dính môi vào 1 con heo trên TV,ngất luôn!
Mối tình thứ 2 của tớ kết thúc như thế đấy...
----------------------------------------------
Trích từ 1 blog ko biết của ai.!![]()
Trước ngày 22/7 này, những điều mình cảm thấy ưng ý nhất (gần đây thôi
) :
1.Kết thúc 2 năm học đại học và 1 năm NIIT. Học sinh khá và không nợ môn nào, cảm thấy nhẹ nhõm, vì chỉ 3 ngày trước, bài tập và thi cử dồn dập, nhưng đã qua rồi.![]()
2.Trở thành thành viên kỳ cựu của TTVN.![]()
3.
Về gia đình. anh trai ruột trở về sâu 6 năm học và làm ở nước ngoài, cảm thấy an tâm hơn khi chuyện gia đình đang lục đục.
. Người yêu có việc làm ổn định ở 1 position cao. Anh em trong nhà vui vẻ hơn.
4. ... còn nhiều nữa ... ai muốn "tìm hiểu" contact số phone support 0906 555 866 gặp Mr Hoà nhé.
Và sau ngày 22/7 sẽ là ..?
1.Sinh viên năm thứ 3 và tiếp tục 1năm rưỡi nữa với niềm đam mê CNTT ở NIIT. Khó hơn và nhiều tham vọng muốn đạt được
.
2.Position mới. Phụ trách mảng IT ở Cty mới thành lập cùng anh em trong nhà
. Hy vọng 1 vị trí Giám đốc part time. ^^ .
3.Mong muốn làm nhiều điều hơn nữa cho gia đình, bạn bè thân thiết. Nhiều điều đặc biệt khẳng định mình hết tuổi teen.
He he.
4. Học và học. Thành công trong học tập, công việc. Kinh doanh và IT. làm thế nào để "chơi tốt" cả 2 "môn" này đây ????.
5.Mong mọi chuyện suôn sẻ, gia đình sẽ hạnh phúc trở lại. ![]()
Nửa đêm. Chuông điện thoại reo vang làm người mẹ thức giấc. Như chúng ta biết, ai nghe điện thoại reo lúc nửa đêm cũng bực mình nhìn đồng hồ và lẩm bẩm
… Nhưng buổi đêm đó thì khác, người mẹ ấy cũng khác. ![]()
Nửa đêm. Những ý nghĩ lo lắng bỗng tràn đầy trong đầu óc của người mẹ.
Và người mẹ nhấc máy “Alô ?”. Bỗng bà nghĩ đến con gái mình. Bà nắm ống nghe chặt hơn và nhìn về phía người bố, lúc này đã tỉnh dậy xem ai đã gọi điện cho vợ mình.
- Mẹ đấy ạ?
- Giọng nói trên điện thoại cất lên, như đang thì thầm, rất khó đoán là người gọi bao nhiêu tuổi, nhưng chắc chắn là cô gái đó đang khóc.
Rất rõ. Giọng thì thầm tiếp tục:
- Mẹ, con biết là muộn rồi. Nhưng đừng nói … đừng nói gì, để con nói đã.
Mẹ không cần tra hỏi đâu, đúng con vừa uống rượu. Con mới ra khỏi đường cao tốc và…
Có cái gì đó không ổn. Người mẹ cố im lặng…
- Con sợ lắm. Con chỉ vừa mới nghĩ là mẹ có thấy đau lòng không nếu một cảnh sát đến cửa nhà mình và bảo con đã chết vì tai nạn. Con muốn… về nhà. Con biết, một đứa con gái bỏ nhà đi quả thật là hư hỏng. Con biết có thể mẹ lo lắng. Lẽ ra con nên gọi cho mẹ từ mấy ngày trước, nhưng con sợ… con sợ…
Người mẹ nắm chặt ống nghe, nuốt tiếng nấc.
Người mẹ nén những cái nhói lên đau đớn tận trong tim. Khuôn mặt con gái bà hiện rõ ràng ngay trước mặt bà. Bà cũng thì thầm: “Mẹ nghĩ…”.
- Không! Mẹ để con nói hết đã! Đi mẹ!
Giọng cô gái năn nỉ, lúc này giọng cô gái như một đứa trẻ không được che chở và đang tuyệt vọng. Người mẹ đành dừng lại, và bà cũng đang nghĩ xem nên nói gì với con. Giọng cô gái tiếp:
- Con là đứa hư hỏng, mẹ ạ! Con trốn nhà! Con biết con không nên uống rượu say thế này, nhưng con sợ lắm, mẹ ơi! Sợ lắm…
Giọng nói bên kia lại ngắt quãng bởi những tiếng nấc. Người mẹ che miệng, mắt đầy nước. Tay người mẹ chạm vào ống nghe điện thoại làm vang lên tiếng “cạch”, nghe như tiếng đặt máy, cô gái vội kêu lên:
- Mẹ còn nghe con không ? Con xin mẹ đừng đặt máy!
- Con cần mẹ, con thấy cô đơn lắm!
- Mẹ đây, mẹ sẽ không đặt máy đâu – Người mẹ nói.
- Mẹ ơi, con lẽ ra phải nói với mẹ. Con biết lẽ ra con phải nói với mẹ. Nhưng khi mẹ nói chuyện với con, mẹ chỉ luôn bảo con là phải làm gì. Mẹ nói mẹ đã đọc hết quyển sách tâm lý và biết cách dạy con, nhưng tất cả những gì mẹ làm là chỉ bắt con nghe thôi. Mẹ không nghe con. Mẹ không bao giờ để con nói với mẹ là con cảm thấy ra sao. Cứ như là cảm giác của con chẳng quan trọng gì vậy. Có phải vì mẹ nghĩ mẹ là mẹ của con và mẹ biết hết mọi lời giải đáp không ? Nhưng đôi khi con không cần những lời giải đáp. Con chỉ cần một người lắng nghe con…
Người mẹ lặng đi. Bà nhìn những quyển sách tâm lý bà để ở đầu giường.
- Mẹ đang nghe con – Người mẹ thì thầm.
- Mẹ ơi, khi ở trên đường cao tốc, con không điều khiển nổi xe nữa. Con nhìn thấy một cái cây to lắm chắn đường con. Con muốn đâm vào nó. Nhưng con cảm thấy như con đang nghe mẹ dạy rằng không thể lái xe khi vừa uống rượu. Cho nên con dừng lại đây. Mẹ ơi, vì con vẫn còn… muốn về nhà – Cô gái dừng lại một chút – con đi về nhà đây, mẹ, cho con về, mẹ nhé?
- Không – người mẹ vội ngắt lời, cảm thấy cơ thể như đông cứng lại – con ở yên đó! Mẹ sẽ gọi một chiếc taxi đến đón con. Đừng tắt máy, hãy nói chuyện với mẹ trong khi chờ taxi đến.
- Nhưng con muốn về ngay, mẹ ơi…
- Nhưng hãy làm điều này vì mẹ, hãy chờ taxi đi, mẹ xin con.
Người mẹ thấy cô gái im lặng. Thật đáng sợ. Không nghe cô trả lời. Người mẹ nhắm mắt, thầm cầu nguyện trong khi người bố đi gọi một chiếc taxi.
Cô gái im lặng rất lâu nhưng cô không tắt máy và người mẹ cũng vậy.
- Có taxi rồi mẹ ạ! - Tiếng cô gái bỗng vang lên và có tiếng xe ôtô dừng lại. Người mẹ bỗng thấy nhẹ nhõm hơn. - Con về nhà ngay đây, mẹ nhé!
Có tiếng “tích”, có lẽ là tiếng tắt máy điện thoại di động. Rồi im lặng.
Người mẹ đứng dậy, mắt nhòe nước.
Bà đi vào phòng cô con gái 16 tuổi. Người bố đi theo, và hỏi:
- Em có nghĩ là cô bé đó sẽ biết là cô đã gọi nhầm số điện thoại ?
Người mẹ nhìn đứa con gái đang ngủ ngon trên giường, và trả lời:
- Có lẽ cô bé đã không gọi nhầm…
- Bố mẹ làm gì thế ? - Giọng ngái ngủ của cô con gái cất lên khi cô mở mắt và thấy bố mẹ đứng cạnh giường mình.
- Bố mẹ đang tập… - Người mẹ trả lời.
- Tập gì ạ ? – Cô bé lẩm bẩm, gần như lại chìm vào giấc ngủ.
- Tập lắng nghe – Người mẹ nói thầm và vuốt tóc cô con gái…
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé nhỏ luôn mong muốn tìm kiếm được cho mình một cuộc sống vẹn toàn.
Một hôm, cô cầu xin Thượng Đế ban cho cô mọi thứ cô ao ước.
Thế là Thượng Đế xuất hiện và bảo với cô bé rằng: "Con hãy đi theo con đường lộng gió phía trước, ở đó có hàng trăm triệu hòn đá nhỏ. Ta cho con kỳ hạn là 365 ngày để nhặt một hòn đá lớn nhất mà con có thể tìm thấy. Hòn đá càng to thì ta càng ban cho con nhiều hơn. Điều kiện đặt ra là khi con đi qua rồi thì không được quyền quay lại. Vì vậy, hãy suy nghĩ thật cẩn thận trước khi con chọn hòn đá cho mình
".
Cô bé cảm thấy thât sung sướng
và bắt đầu bước vào hành trình của mình trên con đường lộng gió để tìm kiếm "hạnh phúc lớn nhất" cho cuộc đời cô. Tuy nhiên, mỗi khi bắt gặp một hòn đá to dọc lối đi, cô lại do dự và tự nhủ với lòng mình "chắc hòn đá kế tiếp sẽ to hơn nhiều"
. Nhiều ngày, nhiều tuần và nhiều tháng trôi qua rồi cô cũng đi gần hết con đường và chợt nhận ra rằng cô đang không còn đủ thời gian và cơ hội để chọn những hòn đá to. Vì vậy cô đành phải nhặt vội vàng một hòn đá nhỏ ven đường.![]()
Cuộc sống cũng y như vậy. Chúng ta luôn tìm kiếm một người bạn đời hoàn hảo, một công việc hoàn hảo, một căn nhà hoàn hảo, một chiếc xe hoàn hảo... và không bao giờ nhận ra được rằng ta đang bỏ phí biết bao thời gian và cơ hội.
Không bao giờ có cái gọi là "hết sức đúng lúc" để nói một cách chính xác những gì bạn muốn bày tỏ vào chính xác một thời điểm nào đó với chính xác môt người nào đó, hay làm một cách chính xác một công việc mà bạn muốn làm trong đời. Vậy thì, sao bạn lại không sống "cho hôm nay" và tận hưởng mỗi phút giây bạn có được trên cõi đời này.
Theo Tuổi Trẻ