Nguyen Vu Hai Anh is not connected to you in Yahoo! 360°.
Last updated Sat 20 Dec 2008 Member since July 2006
Sống trên đời sống, cần có một tấm lòng. Để làm gì, em biết không?
Nhà văn Đông Bích và đạo diễn Thế Sơn trong phim "Vòng Nguyệt Quế"
Bích Huyền không theo học chuyên ngành điện ảnh, nhưng từ nhỏ cô đã có khả năng diễn xuất tốt. Vì thế, cô đã đảm nhiệm ngon lành những vai diễn được giao. Vai diễn nhà văn trẻ Đông Bích trong phim “Vòng nguyệt quế” là một vai ấn tượng nhất, khắc sâu hình ảnh diễn viên Bích Huyền trong lòng khán giả. Nói đến Bích Huyền là họ nhớ ngay tới nhà văn Đông Bích! Việc Bích Huyền “tuyệt giao” với điện ảnh giữa lúc đang độ tài sắc và bắt đầu có tiếng tăm khiến khán giả quan tâm phim ảnh nội địa hơi bị… sốc! Cô “lặn” vào Tp. HCM để học ngành hàng không, và sau hơn 1 năm nữa, cô sẽ trở thành nhân viên của Vietnam Airlines. Chọn hàng không là nghề khá vất vả, và cần kỷ luật nghiêm ngặt, không thể phóng khoáng như nghề diễn viên, thế nhưng Huyền đã chọn, một phần vì gia đình cô định hướng cho, và cũng vì cô tự nhận thấy nghề này còn tốt hơn nghề diễn viên. Sau hơn một năm giới truyền thông không thể gặp được Bích Huyền, cô đã lặng lẽ trở lại Hà Nội vào đầu mùa Hè 2009, để làm người mẫu cho bộ sưu tập thời trang công sở mới nhất của hãng thời trang 7.AM.
Bích Huyền tại showroom thời trang Seven.am
Những tấm hình đẹp đầu tiên của bộ sưu tập
Và để có được những tấm hình đẹp, quả là không dễ. Tôi đang phải cố giữ chiếc xích đu thăng bằng để Huyền có thể tìm được tư thế ảnh đẹp nhất
Chụp ké "nhà văn Đông Bích" một tấm
Không có tôi gồng, Huyền có thể trượt tay đu luôn từ tầng 5 xuống tầng 1. Làm nghệ thuật thực sự rất vất vả.
Bên người đẹp, nhìn mình hèn thế không biết
Lúc này thì lại đáng thương và tội nghiệp.
Mình rất có duyên với những việc lon ton. Thiếu sáng à, có tôi. Cũng đánh sáng như ai.
Nghỉ ngơi, nằm ngắm người đẹp 1 tý
Cũng ưỡn ẹo kém gì người mẫu đâu. Em cong thì anh vẹo.
Mon men mãi, cuối cùng em Huyền cũng cho phép mình chụp ảnh cùng. Ha..ha...Bõ công mình điếu đóm.
Nào, cô bạn diễn 2 năm trước. Trong phim mình suốt ngày tư vấn yêu đương cho Đông Bích. Còn bây giờ ngòai đời, mình tư vấn thời trang cho Huyền
Người nào nhìn thấy cứ tưởng bọn mình yêu nhau... Ka..ka
Huyền bảo: thư ký mà mặc bộ này, giám đốc nào khước từ được.. Ha..ha...Nhưng quả thật, bộ này đẹp 1 cách huyền ảo. Tường của quán cafe Avalon cũng tạo nên một khung cảnh khá ấn tượng.
Lại xin chụp 1 kiểu nữa. Ké người đẹp suốt. Có chàng trai nào tị với mình không nhỉ?
Bức ảnh cuối cùng kết thúc một ngày chụp. Bộ sưu tập thực sự sẽ xuất hiện trên các phương tiện thông tin đại chúng sớm nhất để những ai mê phim truyền hình VN có dịp gặp lại Bích Huyền, người đã "mất tích" gần 2 năm nay và sẽ tiếp tục "mất tích"....
| Hàng độc "ASUS EeePCS101H mạ vàng" có chữ ký của James Ferragamo đã tìm được chủ nhân | |||
| Sáng nay, 21/04/2009, tại nhà hàng Nineteen 11, Số 1 Lê Thánh Tông, Hà Nội, chương trình bán đấu giá chiếc máy tính mạ vàng duy nhất trên thế giới - ASUS EeePCS101H với chữ ký của ông James Ferragamo đã được diễn ra hết sức thành công. | ||
| Đăng ngày: 21/4/2009 | |||
![]() Sáng nay, 21/04/2009, tại nhà hàng Nineteen 11, Số 1 Lê Thánh Tông, Hà Nội, Công ty Asus Việt Nam cùng nhà Phân phối Công ty máy tính Vĩnh Xuân, đã tổ chức thành công chương trình bán đấu giá chiếc máy tính mạ vàng duy nhất trên thế giới - ASUS EeePCS101H với chữ ký của ông James Ferragamo. Cuộc đấu giá diễn ra rất quyết liệt và cuối cùng chiến thắng đã thuộc về ông Nguyễn Vũ Hải Anh, chủ shop thời trang SEVEN AM - một người tự nhận mình là một người rất đam mê công nghệ và thời trang. Toàn bộ số tiền 10.001USD thu được từ chương trình bán đấu giá chiếc máy tính ASUS EeePCS101H sẽ trao tặng cho quỹ từ thiện Lawrence S.Ting Memorial Fund để hỗ sợ trang thiết bị công nghệ thông tin cho ngành giáo dục Việt Nam. ![]()
Cấu hình của "hàng độc Asus EeePC S101H mạ vàng": Chip: Intel Atom N270 1.6Ghz Màn hình: 10.2" SWVGA 1024x600 (có thể điều chỉnh độ phân giải bằng phím nóng) Ram: 1GB DDR2 up to 2GB HDD: 160GB HDD + 10GB Web Storage VGA: Intel® Intel GMA 950 up to 128MB share WLAN: 802.11b/g/n Lan 10/100 Batterry: 4 Cell Polymer ~ 5 hrs Weight: 1.1kg OS: XP Home Others: ĐƯợc gắn 2 biên pha lê Swaroski bên thân, Vỏ sơn bóng như đàn dương cầm, Bàn phím cỡ lớn như Notebook, Siêu mỏng , siêu nhẹ ,Super Hybrid Engine , Bluetooth, Multi Touch, 0.3MP ,VGA Out , SD/MMC/MS card reader , 3 USB Chiếc netbook có 1 không 2 trên thế giới này đã phải trải qua cuộc hành trình dài đến tận nước Ý xinh đẹp để xin chữ ký của Ông James Ferragamo - Người thừa kế thuộc thế hệ thứ 3 của hãng thời trang danh tiếng Salvatore Ferragamo. Toàn bộ đường viền máy được mạ bằng vàng thật 24k. | |||
Nguồn tin: Asus | |||
Ngọc Anh đến sớm nhất, dõng dạc gọi 1 ly trà đá rồi mút mát chờ các bạn
Ngọc Anh đu mãi mới chòang được qua nửa người của Liên
Nguyệt Thanh đang được mình rất cưng chiều. Gì thì gì chứ cả văn phòng Thanh đang được mình chăn cho Seven.am. Nên mình đang chăm sóc Tú bà AIG đấy
Mai vẫn thế, chỗ nào cần mỡ thì vẫn mỡ, chỗ nào cần thon thì vẫn thon. Nhìn bắt mắt không chịu được. Ông Hiếu thế mà sướng........
Liên ơi, tao nhường nick "mỡ" cho mày nhé. Mày được gọi là Liên mỡ mới đúng. Nhìn mày, tao kính cẩn luôn.
"Mày biến đi cho tao nhờ!
Á, à con này láo......Tao cho răng môi lẫn lộn như trộn xi măng bây giờ....."
Đây là chỗ Phương Anh. Cậu ngồi giữa nhé?
Thôi, tớ sang kia với Hải Anh
Sau khi đã an tọa, Ngàn bình tĩnh cho các phó nháy tác nghiệp
Hai chàng độc thân vui tính của lớp. Nhớ 1 buổi chiều mưa tầm tã, ngồi trong quán bia, Ngàn cay đắng nói: "Tớ chẳng biết khuyên cậu nên lấy vợ như nào thì được. Vì chính tớ đang thất bại!" Buồn cho phận mình, nhưng cũng chẳng vui cho đời bạn. Gà trống nuôi con!
Phương Anh hôm nay đi rất đúng giờ. Không lèo nhèo: bố chồng ốm, tắc đường, lạc đường...
Ở tuổi nào thì hai con mẹ này cứ gặp nhau là xoắn quẩy. Buôn dưa, bán lê cứ náo nhiệt cả góc chợ
Yến tự hào là Đỗ Hà rất yêu Yến. Đỗ bắt taxi vòng qua đón Yến và tháp tùng Yến đến đây. Thôi, càng già, càng thân nhau thế là tốt. Về hưu còn có đứa tâm giao.
"..Hải Anh ơi, tao chờ giây phút này từ lâu rồi. Ngày xưa, mày là nỗi ám ảnh cả tuổi thơ của tao. Cứ nhắc đến tên mày là tao sợ nổi cả da gà. Mày tởm lắm, mày biết không? Bao đêm cấp 2, cấp 3 tao khóc vì căm ghét mày. Tao thù mày....Bây giờ, được áp vào bờ vai cậu, được thân thiết bên cậu, tớ cảm thấy đời mình như sang 1 trang mới... Tớ thấy mình nhỏ bé làm sao. Vừa đẻ đứa thứ 2 xong mà cứ ngỡ mình còn teen.
Phớ lớ ở tuổi tứ tuần
Mày trông cũng tròn nhỉ?
Mày tròn thì có ý. Nhìn như cái thùng tônô thế mà còn máy đểu là "mày trông cũng tròn nhỉ?"
Thôi, làm lành nào. Cả hai chúng ta đều tròn.
Khiếp, sao chỗ này thịt mày u lên thế? Sờ mà nuốt hết cả tay tao.
Thụy Anh và Ngàn đang trao đổi với nhau. Một với tư cách nhà thơ, người kia với tư cách đạo diễn truyền hình. Cả hai đang trăn trở cho văn học nước nhà
Tưng bừng ăn uống-đớp-hít
Rồi phê! Nhìn như sau khi lên đỉnh
Cuối bữa, Lệ Quyên lại cất tiếng hát bài Campuchia
Chen nhau chụp ảnh nào. Gần tàn tiệc, em Linh mới xuất hiện
Kết thúc một bữa gặp mặt thật vui. Mong các bạn ở xa có ngày được hội ngộ như này.
Chuẩn bị quay lại Odessa học tập, hoa hậu biển 2007 Nguyễn Thị Vân Anh quyết định chụp 1 bộ ảnh kỷ niệm tại Hà Nội. Nghe trộm được dự định này, tôi cũng cố lon ton bám càng hoa hậu để chụp ké một vài kiểu ảnh cho sang cái phận độc thân, xấu xí của mình. Uớc mơ bên cạnh hoa hậu thế mà thành!![]()
Mình không phải đại gia nên khi đứng cạnh hoa hậu cứ cảm thấy nhỏ bé, thiếu tự tin thế đấy. ![]()
Đang đẹp đôi tự dưng có con mẹ áo đỏ kia chen vào. Điên thía không biết! ![]()
Cả ê kíp chụp ảnh, thiếu mỗi anh thợ ảnh. ![]()
Cho anh được cảm giác là đại gia, nhiều em trẻ đẹp vây xung quanh nào. Âu cũng là bức ảnh an ủi tuổi xế chiều![]()
Có mấy ai được các người đẹp giằng nhau một cách hòa thuận như này đâu
Anh em mình chụp cứ như ảnh cưới ý nhỉ? Ha...ha... Người đẹp bên quái vật......![]()
Mấy thằng chú rể đang chụp ảnh bên cạnh, bỏ cả cô dâu để mà ngó sang bọn mình kìa. He...he....đây cũng chỉ chụp ké thôi, chứ có phải thiệt đâu mà ghen tị...... Quay lại với cô dâu của mấy chú đê....![]()
Ối dời, hóa ra mình trắng hơn Vân Anh nhiều quá nhỉ. Hoa hậu biển đen hơn trai miền núi ròai....![]()

Tay mình đấy. Eo ôi, chụp lên mới thấy chuối mắn làm sao. Xấu điên. Nhưng tay thế mới giống tay mấy anh đại gia, quan chức. Chứ tay thon đẹp thì lại giống tay người mẫu mất rồi. ![]()
http://www.tintuconline.com.vn/vn/buon/252388/
Tin tức online lấy lại trên Gia Đình và Xã hội
| "Nhiều cô vẫn chưa tin tôi...an toàn" | |||||||||
| Thứ năm, 19/3/2009, 11:31 GMT+7 | |||||||||
| Dạo này “thiên hạ” đồn rằng Hải Anh - doanh nhân đam mê điện ảnh bị phá sản do khủng hoảng kinh tế. Hỏi, Hải Anh cười và thừa nhận là mất đi khá nhiều tài sản nhưng “mọi thứ vẫn có thể làm lại”. Hơn nữa, khó khăn giúp anh khám phá ra những giá trị cuộc sống mà hàng ngày bị che khuất. Chỉ có điều, “cơm áo không đùa với khách thơ”, trước mắt phải củng cố kinh tế đã rồi mới có thể tham gia đóng phim tiếp. Nhiều lúc muốn vào chùa
- Tình chưa đến được bến đỗ cuối, còn tiền thì hình như cũng là câu chuyện buồn của doanh nhân Hải Anh giữa bối cảnh suy thoái hiện nay? - Đúng là do khủng hoảng kinh tế, tôi đã mất đi khoảng 80% đến 90% tài sản. Bản thân tôi thì không sao vì vẫn có thể làm lại được nhưng chỉ buồn là bây giờ tôi không có điều kiện phụng sự bố mẹ tốt như trước đây. Các cụ đã già, sợ không đợi được đến khi tôi làm lại được.. - Và đó là con số không nhỏ? - Vâng, thiệt hại không dưới 10 chữ số. - Có bao giờ anh chiêm nghiệm theo kiểu với từng này tuổi, mình đã làm được gì và chưa làm được gì? - Đến nay tôi thấy may mắn khi mình có được một số thứ như: được học hành khá đến nơi đến chốn, còn về đam mê điện ảnh thì tôi cũng đã tham gia trên dưới 100 tập phim. Tôi cũng từng là một người đàn ông thành đạt về tài chính. Nhưng có những ngã rẽ bất ngờ, cũng may tôi chưa “kịp” phá sản. Bây giờ, tôi làm lại tất cả ở tuổi 36 và tôi vẫn chưa vợ. Đã có những lúc tôi muốn cuốn tất cả lại, vào chùa để nghỉ ngơi. Tôi không muốn giằng co với tính toán, với những con số nữa. Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, vào chùa thì yên thân nhưng còn bố mẹ, còn những mối quan hệ khác.
- Anh vẫn lý trí và tỉnh táo đấy chứ? - Ranh giới của sự sống và cái chết đôi khi quá mỏng manh. Khi tôi ngập giữa vũng lầy, có nhiều mối quan hệ rũ áo ra đi thì nhiều khi rất dễ rơi vào những tình huống khó đoán định. Tuy nhiên, khi tuyệt vọng qua đi, suy xét lại mọi điều sẽ thấy đó chưa phải là sự tuyệt vọng đỉnh điểm. Hơn nữa, tôi có những mối ràng buộc về mặt tình cảm, chữ hiếu, đạo lý làm con. Nhưng dù sao đây cũng là giai đoạn khó khăn của tôi. Nếu cuộc đời như một đồ thị hình sin thì bây giờ tôi đang ở đáy của nó. - Anh có vẻ bi quan quá nhỉ? - Không, tôi nhìn thẳng và nói thực chứ không phải bi quan. Tôi là con người của lao động, xuất phát điểm “chân đất mắt toét” nên khi “rơi” từ đỉnh cao của thành đạt xuống hoàn cảnh phải kiếm tiền một cách khó khăn, tôi cũng chấp nhận được. Tôi gói những muộn phiền đó lại, cất sang một bên, coi như một giấc chiêm bao. - Nhiều bạn bè ngạc nhiên khi anh quyết định làm đại diện một hãng thời trang cho một “ông tây”? - Thực ra, tôi bén duyên với thời trang lâu rồi. Tôi từng làm phó tổng giám đốc của Nem nên bây giờ vẫn nghĩ đến thời trang. Đây là lĩnh vực ổn định hơn kinh doanh tài chính mà trước đây tôi theo đuổi, hơn nữa đây cũng là lĩnh vực mà tôi tự tin nhất và đảm bảo sẽ thành công được nhất (cười). Hiện nay, tôi chịu trách nhiệm marketing cho thương hiệu 7 A.M ở Việt Nam ( www.sevenamfashion.com) Nhiều cô vẫn chưa tin tôi “an toàn”
- Đường tiền bạc thì có chuyện còn tình duyên thì sao? Nhiều người nói anh “đào hoa”sao bây giờ gần 40 rồi vẫn một mình? Chắc “lắm mối, tối nằm không”? - Tôi đâu có đào hoa, bằng chứng là gần 40 tuổi rồi mà vẫn một mình đấy thôi. Thực ra ở độ tuổi này, nói đào hoa... ngượng lắm. Nếu cách đây mười năm, bạn nói tôi đào hoa, tôi sẽ rất sướng. Bây giờ tôi đã khác nhiều. Điều tôi quan tâm hiện nay không phải là chuyện yêu được cô này chinh phục được cô kia... Tôi mệt mỏi với chuyện yêu đương như vậy rồi, giờ tôi dành sức cho việc khẳng định cái tôi với công việc và để chăm sóc cho bố mẹ. - Nghĩa là anh cũng có một thời “chinh chiến”? - Tôi đã có những câu chuyện tình cảm nhẹ nhàng, lãng mạn và trong sáng, thánh thiện. Có lần tôi quen một cô gái, trong buổi gặp gỡ lần đầu tiên, chúng tôi rủ nhau đi ăn trưa, rồi cà phê, chuyện phiếm với nhau... Cứ đi hết chỗ nọ đến chỗ kia đến... 3h sáng mới về. Nhưng mà tôi về phòng em trai cô ấy ngủ đấy nhé. Thế thôi... - Bắt đầu lãng mạn nhưng đi tiếp thì kém lãng mạn hay sao? - Khi tình yêu đến bằng những cảm xúc tự nhiên thì bản thân hai người cũng có những cách xử sự rất hồn nhiên. Nhưng có lẽ nó chỉ đến thời trai trẻ, khi đó yêu nhau chỉ biết mà không tính toán đến những chuyện khác. Sau đó, cũng có những người đến với tôi nhưng trong lúc đó họ vẫn có những mối ràng buộc. Có thể họ chỉ đi tìm những điều gì đó họ thiếu hoặc người đàn ông của họ thiếu và sau những thăng hoa của cảm xúc, họ trở về cuộc sống thực.
- Dường như anh thuộc mẫu đàn ông không được an toàn nên để bản thân rơi vào tình cảnh “từng người tình đã bỏ ra đi như những dòng sông nhỏ”? - Khoảng 5 năm trước thì đúng là tôi không được an toàn thật (cười). Còn 5 năm gần đây thì tôi cực kỳ an toàn. Tuy nhiên, nhiều cô vẫn chưa tin tôi hiện nay đã là... người an toàn. Nhưng tình yêu thì khó mà nói được bằng lý tính, thế nào là khôn là dại? Nếu thêm chục tuổi nữa tôi vẫn đủ nhiệt huyết để yêu nhưng tôi cũng không chắc rằng sẽ tránh được những sai lầm. Bản chất của tình yêu là si mê và mù quáng mà? - Mẫu phụ nữ như thế nào sẽ khiến anh “dừng chân” lại cho một bến đỗ? - Đó là những người cá tính nhưng biết hy sinh. Những người yêu tôi đều rất cá tính, ở điểm: họ phải vượt qua một điều họ có một người bạn trai xấu xí (cười). Còn khi tôi đã quen, họ phải cá tính lắm mới vượt qua những ánh mắt nhìn tò mò khi ở chốn đông người, với phụ nữ đó là điều rất khó chịu. Và bạn bè họ lại can gián theo kiểu “sao lại yêu nghệ sĩ?” vì trong suy nghĩ nhiều người bây giờ, tình yêu của nghệ sĩ vẫn là kiểu rong chơi, không bền vững. “Cơm áo không đùa với khách thơ”
- Nghệ sĩ thường bay bổng, doanh nhân thì cần đầu óc thực tế. Anh dung hòa hai lĩnh vực trái ngược nhau ấy trong con người mình như thế nào? - Đúng là hai công việc có tính chất tưởng như trái ngược và không thể đứng chung trong một cá thể nhưng tôi dung hòa được ở từng thời điểm. Bởi vì khi trút khỏi công việc thì anh ta cũng là một con người bình thường. Nhưng đúng là “cơm áo không đùa với khách thơ”, khi kinh tế ổn định thì làm nghệ thuật sẽ hết mình, toàn tâm toàn ý và sản phẩm sẽ chất lượng hơn. Thời gian tôi đóng nhiều phim chính là thời gian tôi hoàn toàn yên tâm về mặt kinh tế. Và có thể, cuối năm nay tôi mới trở lại phim trường được. - Làm kinh doanh, anh có hay nghĩ đến sự lạnh lẽo của đồng tiền? - Tôi đã sớm nhìn nhận được sự lạnh lùng trong các mối quan hệ thương trường nên tôi chấp nhận thực tế. Khi mình vui họ cười cùng, khi kém vui họ tìm chỗ khác vui hơn cũng là dễ hiểu. Tôi hoàn toàn không bất ngờ mà thậm chí chấp nhận như một quy luật đào thải dù nó cay đắng, xót xa. - Tiền thì “tệ” anh nhỉ? - Chỉ khi nào đang ở đỉnh cao rơi xuống vực thẳm của sự mất mát thì bạn mới cảm giác được thế nào là sự lạnh lẽo của đồng tiền. Còn khi đang lâng lâng chiến thắng thì bạn không hình dung được cảm giác sắc lạnh đó được. Tệ hơn, nó dễ dàng làm lạnh nốt các mối quan hệ mình đang có. Cuộc sống không có gì là bất biến cả. - Có bao giờ anh nghĩ, với phim ảnh, anh vẫn chưa phải là cái tên quen thuộc, mặc dù khán giả những nơi anh xuất hiện, đều nhận ra anh và ồ lên đầy yêu quý? - Cũng có những khán giả không được ưa tôi lắm đâu nhé! Mọi người thường ác cảm theo dạng vai tôi đóng, họ nghĩ rằng tôi du côn thật (cười). Tuy nhiên, sau khi gặp gỡ, tiếp xúc thì ác cảm đó cũng được xóa dần đi. - Cảm ơn và chúc anh thành công với những dự định mới! Theo Hà Trang Anh |