Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

MAIKA ®

Top Page  |  Blog  |  Friends  |  Lists

MAIKA ® is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Tue 03 Feb 2009 Member since November 2006

Chuyển nhà sang facebook, ai giữ liên lạc xin vui lòng add mình nha: Nhu Lee Kicher @ facebook.com/nhulee Reply

1 - 5 of 171 First | < Prev | Next > | Last

MAIKA © Full Post View | List View

CÔ BÉ TỪ TRÊN TRỜI RƠI XUỐNG

MES VOYAGES
MES VOYAGES magnify
Mình tưởng là năm nay bận bịu công việc sẽ không đi đâu được hết... Vậy mà cũng đi oành oạch luôn...

Tháng rồi đi Bali - Sing về còn dư âm ngất ngư, thì giờ lại chuẩn bị lịch đi nữa é:

- 29-31/05: Danang

- 4-7/06: Hanoi

- 18-24/06: Philippines

Vậy là hết tháng 6...

Một công ty du lịch đang có ý mời bạn mình đi fam trip South Africa, nhưng vé máy bay mình mua.... suy nghĩ, suy nghĩ...

Sau những chuyến đi này, thì mình đang ngắm nghía giữa đảo Borneo và Laos.... Nơi nào trước bi chừ?

Bạn bè hỏi, sao mà thích đi mấy nơi lòng vòng "nhà" nhiều thía: - Đơn giản là vừa gần, vừa rẻ... Mai mốt có "di cư" rồi, thì khỏi tốn "xiềng" quây về "nhà" đi du lịch, mà mình lại đi lòng vòng mấy nước láng giềng mới...

Bất ngờ còn phía trước... Công bố sau nhé....hehehe

Tags: travel
Tuesday 26 May 2009 - 10:04PM (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Great Filipino Food

The Philippines is famous for their pansit (noodles), eggrolls, and lechon (roast pig). These dishes are mostly found in birthday parties, fiesta, weddings, and Christmas parties. As with many good dishes, a lot of prep work is required for many of the popular dishes. While it’s time consuming, the end result is always a hit with everyone.

Pansit (noodles) were influenced by the Chinese. The Filipinos added their own twist and it’s quite delicious.

The Filipino eggrolls are the best. Whether you prefer the vegetable fillings or the meat, it is very good. If you haven’t had them, I’d recommend finding a Filipino restaurant or store near you to have some.

Although you might have Filipino cuisine in your country, nothing beats experiencing it firsthand in the Philippines.

The early inhabitants of the Philippines and also the ones that colonized it mainly influenced the multi-ethnicity of the Philippine cuisine. Such influence came from the Malays, US, Spain and Japan. However, the Chinese and Indonesian played a major role in the evolution of Philippine food.

The Filipinos use rice as their staple food. Boiled/steamed rice is served almost every meal. Some desserts are also rice-based, which is a Filipino trademark.

As with many countries, some of the regions are known for their particular flavoring of the food and the variety of spices used.

Here are some of the Filipino foods you should try:

Adobo: This is a dish that is cooked in soy sauce, vinegar, garlic and pepper. It can be chicken or pork. This is a delicious tangy dish served over steamed rice.

chicken inasal

Lumpia : This is the Filipino version of Chinese eggroll and it tastes really good. You can use chicken, pork, beef or shrimp filling. It’s best when dipped in sweet and sour sauce or the Filipino banana catsup (sweet or spicy).

Kare Kare (pronounced as kareh-kareh): This dish is a mixture of beef oxtail and tripe and peanut butter sauce. It is delicious. Just the combination alone will make some people not wanting to try it. But wait till you taste it, you’ll like it.

Pansit: The Chinese influenced this rice noodle dish. This is mostly served when there is a special occasion like birthdays, anniversary, weddings or even fiestas. It is easier to prepare it now that food processors are available. It used to be time consuming. The pansit has chicken, shrimp, pork, carrots, onion, garlic, pepper, celery, cabbage and green beans.

Galonggong

Balut: This is boiled duck egg which is about to hatch. You dip it in salt or pour vinegar on it. Tastes fabulous (if you've got the guts to eat it).

balut

balut

Isaw - This snack is grilled chicken intestines. Pork intestines can also be used and it's also called isaw.


Halo-Halo: Halo-Halo - in English literally means "mix-mix". It's composed of various fruits, sweet beans, crispies mixed with crushed ice and milk. Very nice to eat during hot summer days. This mixture of preserved fruits in shaved ice is a favorite dessert of the Filipinos. Add a little bit of evaporated milk, a scoop of vanilla ice cream and flan on top, then grab a spoon, mix it up and eat it. It’s refreshing especially during the months of very hot summer days.

Leche Flan (egg and milk flan) : This is the Filipino’s version of custard, only better. With caramelized sugar in the bottom of the pan and the mixture of eggs, sugar, milk and vanilla extract, this dessert is screaming with calories, but who’s counting. What matters is that it is yummy.

Bibingka: This special cake is usually eaten as an afternoon snack or merienda. It goes well with coffee or soda, whatever you prefer

Banana-Cue - This is banana deep fried in oil with brown sugar. It is cheap but very delicious

Tags: travel
Monday 25 May 2009 - 04:51PM (ICT) Permanent Link | 2 Comments
Hop-on Hop-off Metro Manila City Tour

Hop-on Hop-off Metro Manila City Tour

Good news for tourists and locals who want to explore Metro Manila sans the hassle of taking public transportation or dealing with overcharging taxi drivers! I stumbled upon an article on Business World's Weekender on the launch of the Hop-on Hop-off air-conditioned jeepneys offering tours around Metro Manila.


Tourism Secretary Ace Durano and Senator Richard Gordon had actually launched 21 jeepneys last month which explained the airconditioned jeepney adorned with Wow Philippines decors I saw along Ayala Avenue in Makati City a few weeks ago. I thought it was just one of those air-con jeepneys in Makati. The plan is to "have a total of 60 passenger jeepneys in its fleet in the first year of operations. The first phase will ply the route of Manila, Makati and Eastwood while the second phase includes the establishment of Hop-On Hop-Off links to nearby tourist destinations like Tagaytay, Clark in Pampanga and Subic in Olo"The Hopngapo." "

From 8 a.m. to 5 p.m. daily, the jeepneys will ply the streets of Makati and Manila. The tour starts at the airport with stop-overs in the Orchidarium, Coconut Palace, National Museum, Intramuros, Cultural Center of the Philippines, Ayala Museum, Ayala Center, SM Mall of Asia and the best hotels in Makati and Manila. So the next time I see one of these jeepneys, I might just hop on!
.
For more information or franchise inquiries on the Hop-On Hop-Off program, dial 635.2148 local 106 or email info@citytour.com.ph.
The details of our Jeepney Tours project. Would like to share our updated information below. Website: www.jeepneytours.com
Email: info@jeepneytours.com
Tel. No. 638-6644
Tags: travel
Saturday 16 May 2009 - 12:21AM (ICT) Permanent Link | 2 Comments
Elisa Di Rivombrosa

Vittoria Puccini Picture Gallery Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Scena da Elisa di Rivombrosa con Fabrizio Ristori 2Photobucket Photobucket

Vittoria Puccini Picture Gallery

Elisa di Rivombrosa

Alessandro Presiozi & Vittoria Puccini

Vittoria Puccini 8


Vittoria Puccini 5

Vittoria Puccini Picture Gallery

Vittoria Puccini 4 (con Alessandro Preziosi)

Monday 11 May 2009 - 02:06PM (ICT) Permanent Link | 6 Comments
Ăn mày cũng phải học kinh tế...

Bài này của Trang Hạ.

Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Levi's ra khỏi Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học tại chức kinh tế ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.

- Xin anh... cho tôi ít tiền đi! - Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.

Ăn mày rất thích kể lể.

- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Levi's ở Plaza chắc chắn nhiều tiền...

- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! - Tôi ngạc nhiên.

- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. - Ông ta bắt đầu mở máy.

Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:

- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?

Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.

Ông ta giảng giải:

- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoan chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.

Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.

- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng...

- ...???

- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.

Ông ta lấy giọng nói tiếp:

- Ở khu Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian để tìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ. (LT: một bài toán kinh tế chớp nhoáng)

Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? - Tôi căn vặn.

- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!

- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?

- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.

- Hả? Nhiều vậy sao?

Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:

- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.(LT: một bài toán nữa)

Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.

Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.

- Ông nói tiếp đi! - Tôi hào hứng.

- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?

Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.

- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.

Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.

Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.

- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả! (LT: chí lý, chí lý, em phục anh ăn mày quá)

Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.

- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không? (LT: chí lý, chí lý)

Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: "Hồng ơi, anh yêu em", gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối. (LT: trời ơi, hắn tính kỷ về lời lỗ ghê, ặc ặc)

Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều. (LT: trời ơi, hắn còn tính đến tình trạng suy thoái kinh tế thế giới nữa kìa)

Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!

- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.

Quá chuẩn!

- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.

- Ối ông cũng có vợ con?

- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó. (LT: hy sinh đời bố củng cố đời con!)

Tôi buột miệng:

- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?

Tags: info
Sunday 26 April 2009 - 10:27PM (ICT) Permanent Link | 0 Comments

Add MAIKA © to your My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 171 First | < Prev | Next > | Last